[ t h e M i a y u ]
I'm just a little girl who is living among happiness and wants to be strong (^ _ ^)
| « [Translation] Bất Lưu - Vương Phi | Kiem Hiep OST Collection 01 » |
Lost again
08/08/10
Lost again
Đúng là người tính không bằng trời tính.
Bao nhiêu dự định của mình cho 1 ngày CN phút chốc bể tan tành như bình bông rơi vỡ.
Đúng là cái số đã nghèo còn mắc cái eo.
Mới vừa cầm tiền trong tay, đột nhiên hao hụt 1 khoản lớn vì những xui xẻo ngoài ý muốn.
HDD đã chết. Thêm 1 lần nữa.
Tháng 3, nó hấp hối. Nhờ bro Ben nên cứu chữa được kịp thời. Lúc ấy bro bảo lấy ra hết dữ liệu đi rồi bro giết nó, đem đi BH để được đổi 1 cái khác. Nghĩ chắc không sao, mình chần chừ.
Sau 4 tháng, nó lại lên cơn. Không biết kết quả phẫu thuật như thế nào, nhưng cơ may hồi phục là rất thấp. Lần này thì chắc mình sẽ mua 1 ổ mới, không còn có thể lưỡng lự được nữa.
Nếu thực sự trường hợp tồi tệ nhất xảy ra, mình mất sạch toàn bộ dữ liệu trong 320GB đó, thì cũng phải chấp nhận. Cũng do sự cố chấp và bất cẩn của mình. Giữ lấy 1 thứ đã bị hư hại, tiết kiệm không thấy mà chỉ thấy số tiền bỏ ra để mua 1 cái khác và công sức để phục hồi lại những gì đã mất còn lớn và mệt hơn nhiều. Đã cứu được 1 lần, lại hoang tưởng rằng nó sẽ không mau hư lại, nhưng thực tế là nó hỏng sớm hơn mình nghĩ, lại không biết rút kinh nghiệm mà lôi hết đồ quan trọng đi ra chỗ khác, mải mê với việc giữ lại được mớ manga khổng lồ kia mà quên đi đám documents nhỏ bé này.
Mình có buồn, nhưng giận nhiều hơn. Sao mà ghét bản thân mình thế không biết? Lần đầu thì mình khá hoảng loạn, lần này thì không bức bối nhiều lắm. Người ta nói đúng thật, nỗi đau đã nếm trải 1 lần, ban đầu rất dữ dội, về sau, chỉ còn là bình thản đến độ như không có gì cả. Sự trải nghiệm bào mòn dần cảm xúc, đến 1 lúc nào đó ta sẽ trơ lì đi. Chỉ mới là mất đi một thứ đồ vật đã từng gắn bó lâu dài, nếu là tình cảm yêu thương hay ai đó quan trọng, thì sẽ như thế nào? Nỗi buồn đó, nỗi đau đó sẽ mãi mãi là 1 vết sẹo âm ỉ bị mờ dần theo năm tháng?
Trong tim mình, vết thương đó đã hơn 2 năm rồi vẫn chưa liền sẹo…
Edit, translate, make album collection, beta reading… KHÔNG. Chẳng còn tâm trạng làm bất kì thứ gì.
Thôi không lảm nhảm nữa, mình đi ngủ đây, chán quá rồi…
7 bình luận
Chuyện sẹo có liền không, ta cũng không có tư cách nói, chỉ là mỗi ngày mỗi ngày ta đều nói với chính mình, có thể tha thứ chính là tự giải thoát, không hận dưng sẽ không đau, không trách dưng sẽ không tự ưu phiền, ta cũng không cố gắng, chỉ là mỗi ngày mỗi ngày trước bữa cơm đều nói với mình như thế. Sẽ không còn tại sao mà chỉ còn là đương nhiên như đói bụng thì ăn cơm thế thôi.
Chuyện thường ngày ở huyện.
Không có gì nghiêm trọng chuyện vết sẹo của ta, chỉ là đêm tối đang tự kỷ mà còn nghe thấy tiếng khóc ỉ ôi + nhìn thấy sự đau khổ triền miên của 1 ai đó, thành ra bỗng dưng từ HDD mà lái sang chuyện tình củm ^^; Tui cũng không còn ưu phiền gì cả. Chỉ là lâu lâu lên cơn vậy thôi, do có ngoại cảnh tác động nên nội tâm chợt đi lạc đề 1 tí...
Cũng đã là chuyện quá khứ rồi :) Bà cũng vậy đi ha~
P/S: nói chứ lâu lâu cứ khóc cứ quậy như vậy cũng không sao, sáng dậy có đỡ hơn nhiều không? ^^
Giờ đang bị cởm. :(
Uống không nhiều mà sao say như gì thế? =.='' cũng may không có quậy phá gì nhìu ^^;


Last Comments