ミアユです ( ̄▽ ̄)ノ

miayu

✿ Miayu, Thao aka Salyu, MeoBu
✿ Usually being called: Méo, Sal, MB
✿ March 12th - Cat lover - Pisces - AB
✿ Belonging to HCMC & TSMN

♥ Ayumi Hamasaki | Glay | Nightmare | H.O.T | KOKIA | NEWS | SID
♥ Yoshimura Akemi / Yuki Suetsugu / Minami Haruka / Nakamura Shungiku / Masara Minase
♥ Japan. Music. Drama. Manga. Anime. Game. Book
♥ Studying - Sleeping - Editing - Translating - Traveling - Collecting - Fangirling

TwitterFacebookLivejournal

BlueToy Store

QUOTES of the Day


泣いても一生、笑っても一生、ならば今生泣くなよう!

(Có khóc cũng phải sống hết đời này, có cười cũng phải trải qua kiếp này. Nếu đã như vậy thì cả đời này đừng khóc!)

[from "JIN" drama (season 1, episode 5)]



まあぁ、いろいろな問題があるけどさ、頑張ろうよ!



No rain, can't get the rainbow.

[from "RAINBOW" - 浜崎あゆみ]

Search

STATUS of the Week

May 2012
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
 << <   > >>
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      

PICTURE of the Month

Miayu's picture of the Month


With a great big hug
And a kiss from me to you
Won't you say you love me too?

Thống kê

This blog has 904 posts and 1,032 comments spanning a range from 09/06/04 to 03/13/12. The total number of words in all posts is 697,406 and the total number of views for individual posts is 164,840.

Most comments

Most views

Most words

Who's Online?

  • Guest Users: 8

Miayu-chan's Pet

XML Feeds

powered by b2evolution free blog software

« [Translation] Bất Lưu - Vương PhiKiem Hiep OST Collection 01 »

Lost again

08/08/10

Link cố định 20:37:04, Bởi Miayu Email , 450 từ, 179 lượt xem   Vietnamese (VN)
Danh mục: Sanctuary

Lost again

Đúng là người tính không bằng trời tính.

Bao nhiêu dự định của mình cho 1 ngày CN phút chốc bể tan tành như bình bông rơi vỡ.

Đúng là cái số đã nghèo còn mắc cái eo.

Mới vừa cầm tiền trong tay, đột nhiên hao hụt 1 khoản lớn vì những xui xẻo ngoài ý muốn.

HDD đã chết. Thêm 1 lần nữa.

Tháng 3, nó hấp hối. Nhờ bro Ben nên cứu chữa được kịp thời. Lúc ấy bro bảo lấy ra hết dữ liệu đi rồi bro giết nó, đem đi BH để được đổi 1 cái khác. Nghĩ chắc không sao, mình chần chừ.

Sau 4 tháng, nó lại lên cơn. Không biết kết quả phẫu thuật như thế nào, nhưng cơ may hồi phục là rất thấp. Lần này thì chắc mình sẽ mua 1 ổ mới, không còn có thể lưỡng lự được nữa.

Nếu thực sự trường hợp tồi tệ nhất xảy ra, mình mất sạch toàn bộ dữ liệu trong 320GB đó, thì cũng phải chấp nhận. Cũng do sự cố chấp và bất cẩn của mình. Giữ lấy 1 thứ đã bị hư hại, tiết kiệm không thấy mà chỉ thấy số tiền bỏ ra để mua 1 cái khác và công sức để phục hồi lại những gì đã mất còn lớn và mệt hơn nhiều. Đã cứu được 1 lần, lại hoang tưởng rằng nó sẽ không mau hư lại, nhưng thực tế là nó hỏng sớm hơn mình nghĩ, lại không biết rút kinh nghiệm mà lôi hết đồ quan trọng đi ra chỗ khác, mải mê với việc giữ lại được mớ manga khổng lồ kia mà quên đi đám documents nhỏ bé này.

Mình có buồn, nhưng giận nhiều hơn. Sao mà ghét bản thân mình thế không biết? Lần đầu thì mình khá hoảng loạn, lần này thì không bức bối nhiều lắm. Người ta nói đúng thật, nỗi đau đã nếm trải 1 lần, ban đầu rất dữ dội, về sau, chỉ còn là bình thản đến độ như không có gì cả. Sự trải nghiệm bào mòn dần cảm xúc, đến 1 lúc nào đó ta sẽ trơ lì đi. Chỉ mới là mất đi một thứ đồ vật đã từng gắn bó lâu dài, nếu là tình cảm yêu thương hay ai đó quan trọng, thì sẽ như thế nào? Nỗi buồn đó, nỗi đau đó sẽ mãi mãi là 1 vết sẹo âm ỉ bị mờ dần theo năm tháng?

Trong tim mình, vết thương đó đã hơn 2 năm rồi vẫn chưa liền sẹo…

Edit, translate, make album collection, beta reading… KHÔNG. Chẳng còn tâm trạng làm bất kì thứ gì.

Thôi không lảm nhảm nữa, mình đi ngủ đây, chán quá rồi…

7 bình luận

Bình luận từ: Chomei [Thành viên] Email
Nghe cách mà bà miêu tả về cái HDD ta thấy thiệt là bi kịch quá.

Chuyện sẹo có liền không, ta cũng không có tư cách nói, chỉ là mỗi ngày mỗi ngày ta đều nói với chính mình, có thể tha thứ chính là tự giải thoát, không hận dưng sẽ không đau, không trách dưng sẽ không tự ưu phiền, ta cũng không cố gắng, chỉ là mỗi ngày mỗi ngày trước bữa cơm đều nói với mình như thế. Sẽ không còn tại sao mà chỉ còn là đương nhiên như đói bụng thì ăn cơm thế thôi.

Chuyện thường ngày ở huyện.
09-08-10 @ 07:44
@Mẹp: thông củm, ta họ "than" tên "vãn" tên đệm "bi kịch" mà, xD

Không có gì nghiêm trọng chuyện vết sẹo của ta, chỉ là đêm tối đang tự kỷ mà còn nghe thấy tiếng khóc ỉ ôi + nhìn thấy sự đau khổ triền miên của 1 ai đó, thành ra bỗng dưng từ HDD mà lái sang chuyện tình củm ^^; Tui cũng không còn ưu phiền gì cả. Chỉ là lâu lâu lên cơn vậy thôi, do có ngoại cảnh tác động nên nội tâm chợt đi lạc đề 1 tí...

Cũng đã là chuyện quá khứ rồi :) Bà cũng vậy đi ha~

P/S: nói chứ lâu lâu cứ khóc cứ quậy như vậy cũng không sao, sáng dậy có đỡ hơn nhiều không? ^^
09-08-10 @ 20:02
Bình luận từ: Chomei [Thành viên] Email
Tâm trạng đỡ một chút, nhưng vì đọc truyện nhiều thành thói quen 3h sáng dậy, mà hôm trước tui thức tới sáng, chiều đi chơi mưa, uống cũng tùm lum, 3-4 chai Ken với lon Redbull, thành ra ọc ọc, nhức đầu tí.

Giờ đang bị cởm. :(
10-08-10 @ 01:32
@Mẹp: Hèn chi mama nói sao bà dậy sớm thế. Mama dậy lúc 5h30 đã thấy bà thức rồi '_' mama hỏi bà bị mất ngủ sao?

Uống không nhiều mà sao say như gì thế? =.='' cũng may không có quậy phá gì nhìu ^^;
10-08-10 @ 18:00
Bình luận từ: chi rua [Người xem]
hic hic nghe e nói về cái hdd sao mà đau lòng dzậy? thui e, chuyện gì cũng vậy cái cũ không đi cái mới làm sao đến, kết thúc là sự bắt đầu mà,... fighting ^^
11-08-10 @ 15:50
@Chị Chi rùa: thì em đang xây dựng lại đây, xD Sẽ mua 1 HDD mới, bự hơn cái cũ, hehe ^O^
11-08-10 @ 16:24
Bình luận từ: Việt [Người xem] · http://thuydu.com
Ôi, kiểu này hèn gì không có công ty nào dám bảo hành lâu ngày ở Việt Nam cả...
23-08-10 @ 03:20

Viết bình luận


Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.

URL của bạn sẽ được hiển thị.
(Những chỗ ngắt dòng sẽ thành <br />)
(Tên, email & website)
(Cho phép người khác liên hệ với bạn qua email (email của bạn sẽ không bị tiết lộ.))
This is a captcha-picture. It is used to prevent mass-access by robots.
Please enter the characters from the image above. (case insensitive)